Bài đăng phổ biến

Page Nav

HIDE

Page Nav

HIDE

Grid Style

GRID_STYLE

Grid

GRID_STYLE

Post/Page

Effects

TRUE

Pages

Weather Location

Classic Header

{fbt_classic_header}

Breaking News:

latest

NÓ ĐÃ CHẾT TRONG LÒNG NHÂN DÂN

N Ó ĐÃ CHẾT TRONG LÒNG NHÂN DÂN Nguyễn Phú Trọng nằm ngáp ngáp trên giường bệnh; chung quanh dày đặc bác sĩ, y tá, an ninh chìm, nổi. Trọng ...

NÓ ĐÃ CHẾT TRONG LÒNG NHÂN DÂN

Nguyễn Phú Trọng nằm ngáp ngáp trên giường bệnh; chung quanh dày đặc bác sĩ, y tá, an ninh chìm, nổi. Trọng muốn biết lòng dân nghĩ gì về chuyện mình bị đột quỵ nên bảo thằng cận vệ lên mạng rồi đưa điện thoại cho mình xem.
Trọng đọc tới đâu thì xanh mặt tới đó, tay chân run rẩy, giựt giựt liên hồi. Bác sĩ xúm nhau lại khuyên can. Trọng quăng cái điện thoại, nói với thằng cận vệ:
"Cậu kêu thằng Vẩu vào đây cho tôi!"
Vẩu vào. Trọng đuổi hết mọi người ra ngoài xong chỉ mặt Vẩu mắng:
"Tôi nuôi cậu tốn hết bao nhiêu... cứt mà cậu làm ăn như thế à?"
Vẩu ngơ ngác chưa biết chuyện gì, rụt rè hỏi:
"Xin bác cho biết chuyện gì ạ!"
"Chuyện gì à? Cậu từng cam đoan với tôi là nhân dân rất yêu quý, kính trọng tôi. Vậy mà tôi mới đau một chút, chúng nó đã mừng quýnh lên như bố chết đi sống lại; đứa thì đòi vật trâu, vật bò ăn mừng; đứa thì hứa mua bia đãi cả làng; đứa thì tình nguyện tổn thọ 10 năm nếu tôi chết..."
Vẩu vỡ lẽ, hăng hái nói:
"Bác đừng bận tâm về lũ phản động trên mạng. Chúng chỉ là một số nhỏ; còn đại đa số nhân dân vẫn yêu kính bác, vẫn mong cho bác sớm bình phục để lãnh đạo đất nước, lãnh đạo nhân dân..."
Trọng tức giận, chỉ tay vào mặt Vẩu mắng:
"Cậu vẫn còn tính lừa tôi nữa à? Tôi suốt đời noi gương bác Hồ để phục vụ nhân dân, ngày ăn không ngon, đêm ngủ không yên, không màng danh lợi, không ham nữ sắc... mà tôi mới đau một chút đã có đứa cầu cho tôi chết, vui mừng hớn hở mong cho tôi chết.... Địt mẹ nhân dân! địt mẹ cái đám quần chúng vô ơn không biết gì! Cậu phải làm rõ chuyện này... phải làm rõ chuyện này....  Tôi nuôi cậu, nuôi những thằng, những con như cậu tốn bao nhiêu cứt... tốn bao nhiêu cứt...."
Trọng nấc lên một tiếng rồi thở hắt ra, cánh tay chỉ vào mặt Vẩu rớt xuống bên cạnh giường, những ngón tay cong cong như những cái móc sắt còn rán sức cố chộp vào đầu nhân dân...

DI CHÚC CỦA NGUYỄN PHÚ TRỌNG

Trong lúc mê man vì đột quỵ, Trọng thấy mình chết xuống âm phủ, bị Hồ Chí Minh túm lấy hỏi:
"Sao tới nay mày mới xuống?"
Trọng vồn vã:
"Dạ chào bác Hồ kính yêu! Bác khoẻ không ạ?"
Hồ Chí Minh nạt:
"Khoẻ cái mả mẹ mày; không thấy tao chết hơn nửa thế kỷ mà vẫn còn ở đây, không được đầu thai hay sao?"
Trọng ngạc nhiên:
"Sao thế ạ?"
"Sao trăng cái mả mẹ mày! Tại vì mày không chịu chôn cái xác của tao nên chưa được Diêm Vương xét việc đầu thai chứ tại sao! Tại sao chúng mày không chịu chôn xác tao?"
Trọng ngẩn ra đáp:
"Trên dương thế chúng con không biết cái luật âm phủ ấy.  Chúng con nghĩ rằng phải bảo quản xác của bác cho thật tốt để hàng năm du khách đến chiêm ngưỡng một vĩ nhân của VN; và để con cháu có dịp đời đời tỏ lòng ngưỡng mộ, tôn sùng một ân nhân vĩ đại của dân tộc...."
Hồ Chí Minh cáu tiết văng tục:
"Ngưỡng mộ, tôn sùng, vĩ nhân... cái địt mẹ mày....! Tao ở dưới này, cứ mỗi lần chúng mày lùa "du khách", lùa dân đến viếng lăng là tao nghe không biết bao nhiêu những lời nguyền rủa độc địa cùa những người đến để tỏ lòng "ngưỡng mộ" đó. Nào là "thằng mặt lờ chết rồi sao không chịu chôn mà nằm phơi râu ra đấy cho người ta chửi", nào là "thằng già này lúc sống làm nhiều chuyện gian ác nên khi chết phải phơi xác cho người đời nguyền rủa"; đứa thì đòi ỉa, đòi đái lên xác của tao, đứa thì đòi nhổ nước bọt lên xác của tao..."
Trọng toát mồ hôi, run rẩy nói:
"Chúng con thật tình không biết bác phải chịu bao nhiêu nỗi uất ức ấy. Cháu xin lỗi bác..."
Trọng giật mình tỉnh lại, vội vàng gọi thư ký mang cái di chúc đã soạn sẳn của mình ra sửa lại đoạn "Sau khi tôi chết, hãy ướp xác tôi đặt nằm cạnh bác Hồ cho nhân dân VN đời đời chiêm ngưỡng và tưởng nhớ." thành "Sau khi tôi chết, hãy làm quốc táng trọng thể trong 7 ngày, rồi đem chôn ở nghĩa trang cách mạng; tuyệt đối không được ướp xác, lập lăng tôn thờ làm hao tổn ngân sách quốc gia, theo đúng tinh thần thanh liêm, trong sạch, yêu nước, thương dân của một sĩ phu Bắc hà lúc sinh thời của tôi."

Ngo Du Trung




Không có nhận xét nào

Nội Bật